Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Bánh ít lá gai là đặc sản của Bình Định

Làm bánh ít lá gai không khó, nhưng nó đòi hỏi sự tỉ mẩn, khéo léo của người làm. Và tất nhiên, sự đòi hỏi ấy được đền đáp bằng một thứ phong vị riêng, rất đặc trưng của miền đất vốn được xem là “địa linh, nhân kiệt”.

Bánh ít lá gaiđặc sản của Bình Định. Sau này, cách làm bánh lan rộng khắp vùng ven biển miền trung. Bánh ít lá gai Bình Định nổi tiếng vì hương vị thơm ngon. Khi đi chơi xa hay thăm người thân, người Bình Định thường làm, hoặc mua vài ba chục bánh mang theo ăn dọc đường, hoặc để biếu, làm quà. Dù để năm, sáu ngày sau, bánh vẫn ngon.

Chỉ là thứ bánh dân dã, kết hợp hài hòa những sản vật “cây nhà, lá vườn”, nhưng từ rất lâu bánh ít lá gai luôn có mặt trong các hoạt động ẩm thực của người Bình Định.

Làm bánh ít lá gai không khó, nhưng nó đòi hỏi sự tỉ mẩn, khéo léo của người làm. Và tất nhiên, sự đòi hỏi ấy được đền đáp bằng một thứ phong vị riêng, rất đặc trưng của miền đất vốn được xem là “địa linh, nhân kiệt”.

Nếp chọn làm bột bánh phải là nếp mới, hạt căng mẩy, vốc nhẹ lên tay nghe thoang thoảng mùi thơm. Nếp sau khi ngâm, đãi sẽ mang đi xay, cho vào túi vải đăng ráo. Lá gai xanh mướt hái ngoài vườn cũng chọn loại không quá già và quá non, luộc kỹ, tước bỏ gân lá, vắt ráo nước cho vào cối đá quết nhuyễn. Tiếp đến, cho bột nếp vào cối quết cùng với lá gai và một ít dầu phộng, đường, muối đến khi nào bột trở thành một khối hỗn hợp đen tuyền, dẻo quánh mới thôi. Công đoạn này đòi hỏi người khỏe mới làm nổi.

Nhân bánh ít lá gai gồm hỗn hợp đậu xanh, đường và dừa nhưng phải qua khâu chế biến hơi cầu kỳ. Đậu xanh xay bửa đôi, ngâm đãi sạch vỏ, hạt lép, hấp chín sau đó cà thành bột. Cùi dừa xanh sò thành sợi, cho vào chảo bắc lên bếp lửa than cháy liu riu, sên với đường cát đến khi đường tới, dẻo quánh đũa thì cho bột đậu xanh vào. Liên tục đảo đũa đến khi nhân có màu vàng sẫm, khô rời, mùi thơm bốc lên ngào ngạt là vừa. Nhắc khỏi bếp, chờ khi nhân gần nguội, cho thêm chút bột quế, bột vani cho dậy mùi.

Lá gói bánh ít lá gai phải chọn lá chuối tốt, rửa sạch, lau khô, sau đó hong qua nắng một chút cho dẻo, xếp và cắt lá hình rẽ quạt để khi bung ra miếng lá hình tròn như chiếc đĩa.

Ngắt một miếng bột dẻo, vo tròn trong lòng bàn tay sau đó tẻ mỏng ra, vốc một nhúm nhân bánh bỏ vào giữa, túm bốn bên lại cho khít mối sau đó lại vo tròn trong lòng bàn tay. Lúc này, bột nếp đã bọc nhân thành một khối tròn. Chấm nhẹ bánh vào chén dầu phộng để sẵn, xoay đều trên tấm lá chuối xanh, sau đó bọc bánh lại theo hình tháp rồi mang đi hấp cách thủy. Có nơi người ta hấp bánh trần, bánh chín mới gói để giữ màu xanh của lá chuối.

Khi ăn, chỉ cần bóc nhẹ lớp lá chuối xanh là đã hiện ra lớp da bánh ít màu đen bóng, đầy vẻ quyến rũ. Nhẹ nhàng đưa miếng bánh lên miệng cắn một miếng, chậm rãi nhai và tận hưởng hương vị ngọt ngào đang tan dần trên đầu lưỡi. Thật khó mà phân biệt đâu là vị béo của dừa, vị bùi, ngậy của đậu xanh, vị ngọt ngào của đường, vị thơm của vừng, của bột vani, thoang thoảng vị cay của quế, vị mặn mà, dẻo thơm của lá gai quyện trong bột nếp. Và còn nhiều điều nữa mà vị giác không thể nào gọi được tên…
Hình ảnh:




0 nhận xét:

Đăng nhận xét